Nhất quán trong giáo dục gia đình: DỄ HAY KHÓ?

– Bà ơi con đói!

– Bà ơi lấy giúp con cái này, cái kia?

– Bà ơi, con sợ cái này, cái kia?

– Bà ơi con mỏi chân?

…Tất cả những mong muốn đó đều được bà ngoại chị em bạn Sóc đáp ứng ngay lập tức. Thậm chí không cần 2 bé mở miệng, bà đã đoán biết và làm cho hết rồi. Ăn cơm, bà nhiệt tình gỡ thịt gỡ cá cho bé ăn, bé làm nũng một chút, bà bón cho dỗ dành ăn từng thìa. Thấy cháu không muốn ăn những thức ăn trên mâm cơm, bà liền gợi ý: Con ăn trứng nhé, hay con ăn gì bà làm cho, và đang ăn cơm cũng bật dậy đi tráng trứng cho bé ăn ngay…

Mặc dù lúc nào cũng đồng tình với quan điểm của mẹ bé là dạy con tự lập , nhưng Bà thường hành động ngược lại – vô cùng nuông chiều, như một thói quen không thể thay đổi. Làm được cho bé điều gì, Bà thấy rất hạnh phúc mà không hề nghĩ đang hại trẻ.

Vậy thì việc rèn, dạy trẻ có dễ không? KHÓ, KHÓ VÔ CÙNG. Đứa trẻ vô cùng tinh tường nhận ra sự bất hợp lý này đang có lợi cho chúng mè nheo chứ không phải chúng hoang mang.

Trong bữa cơm, bố , mẹ bảo con tự ăn , nhưng Bà lại cứ thích bón … Đứa trẻ thừa biết bố mẹ còn dưới chướng  nên nó sẽ tiếp tục chờ đợi bà trợ giúp…

Người mẹ phải làm sao? Thật khó khi bất hòa quan điểm, nhất là với đấng bề trên. Những chủ ý riêng của mọi người đã làm khó cho cả bé và mẹ – người đồng hành quan trọng nhất trong cuộc đời đứa trẻ.

May mà bố mẹ Sóc và ông cũng nhất quán trong việc dạy trẻ tự lập, kiên quyết hơn, kiên trì giải thích cho chị em Sóc hiểu tự làm việc sẽ hạnh phúc thế nào, tự lập cũng thể hiện sự yêu thương với ông thế nào…Kể cho bé nghe nhiều tấm gương tự lập. Cho bé quan sát tận mắt hành trình lột xác của ve sầu gắn với câu chuyện kinh điển ” Chú bé và cái vỏ kén của con bướm” . Cho nên dần dần các bé đã tự đề nghị ông không giúp cho nữa: ” để con tự làm, con không muốn làm gà công nghiệp ạ!“. Rồi thì, bà cũng đã giảm việc làm hộ cho trẻ đi rất nhiều (do có ông ngoại hãm phanh bà lại). Nên để rèn cho chị em bạn Sóc là cả một hành trình khó khăn vì có bà luôn cản trở, nhiều người xung quanh cũng dèm pha ngay trước mặt trẻ kiểu” vẽ chuyện, bé thế biết gì, … “. Nhiều lúc hình thành được 1 thói quen rồi bà xuất hiện cảm giác đâu lại đóng đấy.

Sự quyết liệt, nhất quán của mẹ Sóc đã có tác dụng rất nhiều, những tình huống khó rồi cũng phải có 1 cái đầu lạnh. Dạo này mỗi khi làm việc gì Sóc và Thỏ còn có lúc nhắc bà: để con tự làm bà nhé. Rồi Sóc kiên quyết không cho bà làm giúp. Lát sau, Sóc ghé tai bảo ông: ” Ông ơi con đã kiên quyết với bà rồi đấy ạ”. Khi bữa cơm không có món ăn phù hợp, con sẽ tự lấy nước xì dầu ra ăn ngon lành 2 lưng bát. Các con rất vui khi được tự làm công việc của mình hay giúp đỡ ai đó.

Giáo dục gia đình có sự nhất quán không hề dễ, ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua là tốt rồi. Từng bước thay đổi, kiên trì và nhất quán trong chính bản thân cha mẹ, và nhất quán trong các tình huống dạy dỗ( đứa trẻ luôn biết đâu là đúng, đâu là sai, có điều chúng là chuyên gia luôn biết tranh thủ để được nuông chiều), thì đứa trẻ vẫn được hưởng lợi trong quá trình học tập rèn luyện bản thân rất nhiều.

Muốn trẻ tự tin cho con trải nghiệm, cho con có cơ hội đươc là chính mình.

Bài chia sẻ từ mẹ Mai Đỗ.

Tin mới